Hình như con người càng lớn thì niềm xúc cảm về quê hương càng dạt dào thì phải. Ngày trước mình cũng quằn qoại khi hát các ca khúc nhạc sến về tình yêu, nghe các ca khúc về quê hương thì thấy không hay, vì nó ....chậm và khó hiểu quá không phù hợp với tính sôi nổi và thích ăn sổi của tuổi trẻ. Thế mà giờ, nghe các ca khúc đó mình thấy cảm thấy rất vui, rất khó tả, dường như mình cảm nhận được hơi thở qua từng câu hát, khung cảnh mà bài hát mô tả dường như hiển hiện trước mắt mình.....
Hôm trước về quê, tình cờ nghe được bài "Đêm trên hồ thác bà " một bài hát về một địa danh khá nổi tiếng của quê mình, hồ thủy điện Thác Bà, nhà máy thủy điện đầu tiên của Việt Nam. Search Web thì mới biết bài này của nhạc sĩ Phùng Chiến, và rất ít người hát (Lạ thật), mình ngồi nghe cả tối, và chép lại ( vợ cằn nhằn là hát hò điếc tai). Quả thật bài này nghe hay không kém "Chảy đi sông ơi" hay "Hồ núi cốc"
Hồ nước mênh mông đêm buông đầy sao trời
Nghe mặt hồ lay động đàn cá bơi
Vặng tiếng ai đưa trên khoang tầu gió lộng
Đêm hội vui giăng lưới vút cao giọng hò
Nghe vang vang trên hồ thác
Tiếng cá đùa đàn cá bơi
Soi nghiêng nghiêng trên dòng biếc
Núi cũng nhìn theo cá về
Hò lê chắp cánh tay nào
Cùng nhau ta kéo lưới
Nhanh tay lên hỡi gió này
Ta vui sao khoang cá tươi đầy
Đêm đêm trên hồ thác bà
Song xô tràn nhịp sống mới
Đêm đêm trên hồ thác bà
Xốn xang gọi về những bài ca
Ai qua đây thăm hồ thác
Dẫu một lần cũng khó quên
Đêm trăng lên soi mặt nước
Lấp lánh đàn cá vàng
Lặng nghe có tiếng ai hò vọng vang trên vách núi
Gió hỡi gió hỡi gió này
Nhanh tay ta kéo lưới ta đầy
Gió hỡi gió đây quê mình
Đang từng ngày đổi mới
Gió hỡi gió đây quê mình
Xôn sao gọi về những mùa xuân
Hồ thác mênh mông
Đêm đêm rộn tiếng hò
Đoàn thuyền vui kéo lưới
Trong muôn ánh đèn hoa